Đời đưa ta vượt trùng khơi sóng gió
Dựng lại đời một kiếp sống tha hương
Con đã lớn cháu nay thời cũng có
Mái đầu xưa đã phủ bạc màu sương
Chỉ có một điều thời gian không lấy
Là Sài Gòn còn ở tận trong tim
Chiều Thứ Bảy chuông nhà thờ vang dậy
Lại thấy mình hai mươi tuổi đi tìm
Chiếc Vespa lăn trên đường phố mộng
Em ngồi sau tóc xoã gió hương bay
Ta cứ ngỡ cuộc đời còn rất rộng
Đâu biết rằng đó là buổi chia tay
Nếu hỏi tôi điều gì còn đẹp nhất
Không phải ngày danh vọng hay công hầu
Mà là một chiều Sài Gòn xa khuất
Chở người thương qua phố lúc lên màu
Mai khép lại hành trình đời lữ thứ
Xin mỉm cười chẳng tiếc những phong ba
Và sau cuối bình yên trong giấc ngủ
Ta lại về... thứ bảy Sài Gòn xưa.
Garden Grove, CA
Sep 02, 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.