Tây Đô một khoảng dệt vần thơ
Nhớ ngón tay ngoan mải miết chờ
Bến cũ bâng khuâng lòng vẫn nhớ
Thuyền xưa lờ lững giấc hoài mơ
Khói chiều vương nhẹ qua song sớm
Bóng nhạn vút cao giữa khoảng mờ
Cách biệt ngàn trùng ai cắt rẽ
Sương rơi buốt lạnh nối lòng tơ.
Westminster, CA
Aug 25, 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.