Đời người như áng mây xa
Một cơn gió thoảng rồi là hư không
Bao nhiêu được mất trong lòng
Mai về cát bụi cũng không mang gì
Có khi nước mắt chia ly
Có khi hạnh phúc đến đi lặng thầm
Vinh quang một thuở huy hoàng
Rồi như chiếc lá úa vàng cuối thu
Giàu sang chẳng giữ thiên thu
Nghèo hèn cũng chỉ sương mù sớm mai
Buồn vui như bóng mây bay
Qua miền nhân thế rồi phai cuối trời
Xin tạ ơn một kiếp người
Cho tôi được sống giữa đời trần gian
Dẫu bao dâu bể hợp tan
Vẫn còn hơi thở để mang ơn đời
Tạ ơn Cha ở trên trời
Cho con học lấy nụ cười thứ tha
Tạ ơn người, tạ ơn ta
Đã cùng đi hết đường xa cuộc đời
Ngày mai nếu phải buông xuôi
Xin không tiếc nuối những vui nỗi buồn
Vì tôi đã hiểu cội nguồn
Mọi điều rồi cũng về luôn lặng thầm
Khép đôi mắt giữa trăng rằm
Lòng như chiếc lá nhẹ nằm trong sương
Chỉ xin giữ một tình thương
Và câu tạ ơn còn vương cuối đời
Tất cả rồi sẽ qua thôi
Như dòng sông chảy, buông xuôi cuối mùa
Chỉ còn yêu dấu ngày xưa
Và lời cảm tạ còn chưa nhạt lòng.
Westminster, CA
Sep 13, 2009
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.