Đố ai đếm được giọt mưa rơi
Đếm hết buồn vui một kiếp người
Khi bước chân qua vùng cát bụi
Lúc cười nở rạng dưới mây trời
Có niềm vui nhỏ như hạt nắng
Đậu xuống bờ vai buổi sớm mai
Có nỗi sầu cay như vị đắng
Bên đèn soi bóng với canh dài
Có niềm vui lớn ngày tao ngộ
Nước mắt rưng rưng hoá nụ cười
Có nỗi sầu đau thời bão tố
Thuyền đời lạc bến giữa trùng khơi
Hoàng hôn buông xuống ru từng bước
Ngoảnh lại nhìn qua vạn sắc màu
Trọn một kiếp người ai nếm được
Trong ly rượu đắng ngọt từ đâu?
Hay chính buồn vui là báu vật
Đất trời ban tặng lúc hoàng hôn
Hỏi ai đếm được hay lòng đã
Gói trọn trầm luân nhẹ linh hồn.
Westminster, CA
Jan 06, 2013
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.