Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:20, số lượt xem: 57

Giữa miền tục luỵ nhân gian
Bao người lạc bước muộn màng tìm nhau
Mải mê theo bóng sắc màu
Quên mình một thuở bạc đầu vẫn mê

Đường đời gió cuốn lê thê
Tham sân níu bước não nề tháng năm
Có khi một thoáng âm thầm
Nghe trong sâu thẳm tiếng tâm gọi về

Về thôi bỏ những si mê
Buông bao được mất ê chề hơn thua
Ngoài kia mưa nắng bốn mùa
Mà trong tâm thức vẫn chưa yên bình

Một ngày chợt thấy chính mình
Chẳng tìm đâu nữa lặng thinh quay về
Một hơi thở nhẹ cơn mê
Cũng nghe pháp nhiệm vỗ về tâm can

Thế rồi giữa cõi trần gian
Bỗng nghe sen nở dịu dàng trong tâm
Không còn trách móc âm thầm
Không còn níu giữ tháng năm đã rồi

Ngộ ra một kiếp con người
Đến rồi cũng phải một đời ra đi
Chỉ còn tỉnh thức từ bi
Theo ta qua khỏi những gì thế gian

Bờ mê cách một niệm tan
Bước qua giác ngộ giữa ngàn bể dâu
Chỉ cần tâm lặng buông sầu
Mặc đời điên đảo lao xao la đà

Đường về chẳng ở đâu xa
Ngay trong hơi thở ngay là tâm ta
Khi lòng buông hết phong ba
Một vầng trăng sáng hiện ra giữa đời

Ta về chẳng kiếm tìm người
Chẳng mong cõi Phật xa vời thong dong
Thôi thì giữ một tấm lòng
Trong veo như nước giữa dòng vô ưu

Mai này giữa cõi phù du
Nếu còn một bước xin tu tâm mình
Để khi khép lại nhân sinh
Mỉm cười thanh thản nhẹ thênh về nguồn.

Westminster, CA
Sep 13, 2009