Thơ » Nga » Veronika Tushnova
Đăng bởi Tung Cuong vào 30/11/2021 19:47
Бывало все: и счастье, и печали,
и разговоры длинные вдвоем.
Но мы о самом главном промолчали,
а может, и не думали о нем.
Нас разделило смутных дней теченье —
сперва ручей, потом, глядишь, река…
Но долго оставалось ощущенье:
не навсегда, ненадолго, пока…
Давно исчез, уплыл далекий берег,
и нет тебя, и свет в душе погас,
и только я одна еще не верю,
что жизнь навечно разлучила нас.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 30/11/2021 19:47
Từng có tất: nỗi buồn và hạnh phúc,
Và đôi ta hay nói chuyện thâu đêm.
Nhưng ta lặng im về điều quan trọng nhất,
Mà có khi, chưa nghĩ đến chuyện này.
Chia cách ta những tháng ngày mờ ảo-
Nghĩ ban đầu là lạch suối con
Sau nhìn lại, đã ra dòng sông lớn...
Nhưng rất lâu, cảm giác bám theo ta:
Chắc nhanh chóng, tạm thôi, không mãi mãi...
Bờ sông xa dần, biến mất từ lâu,
Anh vắng hẳn, ánh sáng trong lòng tắt ngấm,
Chỉ mình em vẫn không chịu tin:
Cuộc sống đã chia lìa đôi ta vĩnh viễn.
Gửi bởi hongha83 ngày 25/05/2025 17:40
Từng có tất: hạnh phúc và nỗi buồn,
Cả những chuyện đôi ta buôn đến sáng.
Nhưng điều chính nhất lại thường im lặng,
Mà có khi, chẳng nghĩ đến bao giờ.
Chia cách ta dòng ngày tháng mơ hồ —
Lúc đầu nhỏ, sau to thành sông lớn…
Nhưng đã lâu cảm giác còn đeo bám
Không phải muôn đời, chỉ tạm thời thôi…
Bờ trôi xa đã biến mất lâu rồi,
Ánh lửa lòng thiếu anh rày đã tắt,
Chỉ mình em chả chịu tin gì tất,
Rằng cuộc sống mãi chia cắt hai ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.