Thơ thành viên » Vũ Trí Viễn_ Ninh Bình » Trang thơ thành viên
Cành gỗ dáng cao ngóng người xa,
Nụ mềm như lụa đã trổ ra…
Mộc Lan tím biếc hoàng hôn diệu,
Thi sĩ mơ màng, chúa xuân qua!
Cuộc đời có lúc buồn bóng đá,
Bến cũ nhiều khi khóc trăng tà.
Đời sống vẫn đi không ngừng lại,
Hạ lại vần xoay, giữ tình hoa./.
27/3/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.