Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 13/10/2025 16:23, số lượt xem: 119

Chẳng cần rượu chiều,
nỗi buồn đã giăng lối,
Khi vắng em rồi,
vũ trụ cũng tàn phai.
Tình yêu say đắm khiến hồn ta ngây dại,
Thiếu mất thơ ca,
thiên đường cũng hoang hoải.

Hàng triệu lời yêu vụng về chưa dám nói,
Bao nỗi niềm sâu kín cứ lặng lẽ trong tim.
Dòng máu nóng hổi thầm tìm về nơi tuyết trắng,
Thuyền băng neo đậu,
soi bóng ngọc suối thiêng.

Gửi người tình khuất một vết máu thắm tươi,
Vì yêu em nên tôi đánh mất cả hồn mình.
Thân thất thần như bóng cây chiều hiu quạnh,
Chợt có tiều phu sưởi ấm cả mùa đông.

Vết đốn đau thương mà ngọt ngào hiến dâng,
Lá xa cành biếc,
thân cây lìa gốc rễ.
Người tiều phu ơi sao vội vàng đến thế?
Giọt mồ hôi rơi,
đời tôi cũng chấm hết...

12/10/2025