Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
đêm tiếng vạc nhà ai kêu khắc khoải, gọi hồn xưa thức giấc
tấm lưng ông tôi còng xuống nỗi niềm
khói thuốc lào cay xè khoé mắt
mà mịt mùng nhân thế ngả nghiêng
đêm tiếng vạc nhà ai kêu gọi gió
này mảnh ruộng khô nứt nẻ gót chân cha ông bám đất
lũ cháu con ngoảnh mặt
áo gấm về làng hay manh chiếu rách, sao bây giờ lạc lõng giữa phồn hoa
tôi nhặt lá, bàng rơi xào xạc
đêm tiếng vạc nhà ai
kêu xé lòng trăng, mảnh trăng gầy guộc
đêm chàng trai quay lưng giấu giọt sầu tuổi hai mươi
chẳng hẹn thề sao nỡ vội chia phôi
đêm tiếng vạc nhà ai, mà thực
là tiếng vọng ngực tôi, kẻ lữ thứ mải mê đèn phố thị
chén rượu suông rót tràn lên nỗi nhớ
mời bóng mình say khướt giữa cơn mê
đêm tiếng vạc nhà ai, là tôi
kêu khắc khoải, gọi bầy, khàn giọng
bụi phủ mờ vai áo kiếp phong trần
có thấu chăng khi nuốt vào trong nỗi đắng cay trầm tích.
29/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.