Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 29/11/2025 19:46, số lượt xem: 52

Trái tim nhỏ bé chịu thương đau
Vết xước hằn sâu nhuốm úa màu
Mảnh vỡ thời gian vương khắp lối
Biết tìm đâu thấy những ngày đầu.

Một đường nứt rạn xé tâm can
Hạnh phúc mong manh vỡ vụn tan
Gió bụi trần gian làm buốt giá
Lệ sầu hoen ướt chốn nhân gian.

Ta đem băng gạc cuốn niềm đau
Che đậy vết thương rỉ máu đào
Từng miếng dán đè lên nỗi nhớ
Gượng cười che giấu nghẹn ngào sao.

Những mảnh băng keo chắp vá hờ
Níu giữ tàn tro của giấc mơ
Sợ lắm một mai khi gió thốc
Lại về hoang hoải đứng bơ vơ.

Khăn trắng quấn quanh một góc hồn
Lặng thầm chịu đựng những thiệt hơn
Dẫu cho bão tố còn vây hãm
Vẫn đập kiên trung giữa chập chờn.

Rồi mai vết sẹo sẽ khô đi
Nhưng dấu hằn in chẳng phai gì
Nhắc nhở một thời từng vụn vỡ
Yêu người, thương tổn, phút chia ly.

Thôi thì vá lại trái tim côi
Đợi nắng ngày mai sưởi ấm đồi
Dù có chắp vá đầy thương tích
Vẫn đập vì yêu, vẫn bồi hồi.

29/11/2025