Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Đêm.
Sâu thẳm và đặc quánh như nhung.
Một vầng trăng tròn treo lơ lửng,
vành vạnh, như một con mắt bạc nhìn xuống trần gian.
Ánh sáng không chói loà, chỉ mờ ảo, huyền diệu,
phủ lên mọi vật một lớp sương khói hư ảo.
Trong cái nền đen thẳm ấy,
những ngọn tre vươn lên.
Xanh.
Một màu xanh kiêu hãnh và dẻo dai.
Thân gầy guộc, đốt nối đốt, lá mỏng manh
như cũng vừa được gội rửa bằng ánh trăng.
Chúng đan vào nhau, che chở,
tạo nên một thế giới riêng, một mái nhà cho đêm.
Và kia, giữa tán lá xanh non, một đốm trắng.
Tinh khôi.
Một con chim trắng, con cò, con diệc của đồng xa?
Lạc về đây, hay vốn dĩ thuộc về nơi này?
Nó đậu im, trên một cành tre mỏng manh.
Bộ lông trắng muốt, như gom hết thảy tinh tuý
của vầng trăng, nổi bật, như một ngọn đèn trong đêm.
Cái mỏ cam sẫm, cổ rụt lại, đôi mắt nhìn xa xăm, đăm chiêu.
Nó đang nghĩ gì?
Nó đang nghe gì,
trong cái tĩnh lặng tuyệt đối này?
Tiếng sương rơi?
Tiếng lá thở?
Hay tiếng vầng trăng đang tự hát
lời ca câm lặng của mình?
Cả không gian ngưng đọng.
Thời gian như ngừng trôi.
Chỉ còn lại ba màu:
Màu đen của vũ trụ.
Màu xanh của sự sống.
Màu trắng của tâm hồn.
Con chim không cử động.
Phải chăng nó đang mơ?
Một giấc mơ về ban ngày,
về những cánh đồng, về bầu trời rộng lớn?
Hay nó chỉ đơn giản là đang tận hưởng,
khoảnh khắc bình yên dưới ánh trăng.
Tre ôm lấy chim.
Trăng soi bóng chim.
Và đêm, bao bọc tất cả.
Một bức hoạ của sự yên tĩnh,
một bài thơ không lời, về cái đẹp của sự cô đơn,
về sự hoà quyện khi vạn vật tìm thấy vị trí của mình
dưới một vầng trăng.
14/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.