Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Ta mải miết xoay vòng núm vặn
Giữa những khoảng lặng đầy gai
Tiếng cười xưa giờ chỉ còn là tiếng rít
Của một tần số chưa bao giờ thuộc về nhau.
Bản tin chiều nay bị cắt vụn
Bởi những cơn bão từ trường không tên
Người đứng đợi một lời hồi đáp rõ nét
Nhưng nhận về chỉ là những mảnh vỡ âm thanh.
Ký ức cũng dần biến điệu
Như vệt sóng loang loáng trên màn sương
Ta cố dò tìm một thanh âm quen thuộc
Giữa biển người, giữa bộn bề thanh sắc
Chỉ thấy tiếng mình dội ngược:
Lạc lõng... Hư vô...
13/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.