Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Nơi nào đất trũng, nước sẽ tràn về
Trên đỉnh núi cao của cái “Tôi” ngạo nghễ
Nước mát lành chẳng thể nào đọng lại
Chỉ có nơi đất trũng
Mới đón được dòng phù sa của đất trời.
Người biết tu, xin hãy học cúi đầu
Như thung lũng mở lòng chờ nước tới
Biết nhún nhường, biết thương loài dế, kiến
Thấy vạn vật quanh mình đều đáng quý, đáng yêu.
Đừng đứng trên cao mà phán xét muôn điều
Đừng soi mói hạt bụi vương áo bạn
Hãy nhìn lại chính mình - trong tâm còn giới hạn?
Tự xét lỗi mình, rửa sạch những sân si.
Bổn phận mình: giữ chánh niệm bước đi
Nói lời Phật, tránh xa điều hý luận
Sống như nước, biết tìm về chỗ thấp
Chỗ thấp nhất lại là nơi mênh mông nhất - biển khơi.
Bởi người đời tranh nhau chỗ sáng ngời
Ta lặng lẽ chọn về nơi đất trũng
Để hứng trọn suối nguồn từ bi chảy xuống
Nơi nào tâm khiêm hạ...
Đạo sẽ tràn về.
26/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.