Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 26/11/2025 21:38, số lượt xem: 41

Đừng hỏi vì sao đỉnh núi kia khô khốc
Giữa mây ngàn ngạo nghễ chọc trời cao
Gió chỉ ghé qua rồi vội vã ào ào
Để lại đá trơ gan cùng tuế nguyệt.

Nước vốn thông minh và nước đầy thuần khiết
Chẳng bao giờ tranh đoạt những tầng cao
Nước thong dong, mềm mại chảy rì rào
Tìm về nơi đất trũng, mình yên phận.

Như mảng màu trầm trong bức tranh bất tận
Là cái bóng làm nền cho ánh sáng vút lên
Sự khiêm nhu đâu phải kẻ yếu hèn?
Đó là thế “lùi” để “thu” về vạn vật.

Biển rộng mênh mông vì chịu mình thấp nhất
Nên trăm sông, ngàn suối mới quy hàng
Kẻ biết cúi đầu, tâm mới đủ thênh thang
Để dung chứa những điều chưa biết đến.

Nơi nào đất cao, nước đành trôi đi hết
Nơi nào mình đầy, chẳng rót được gì thêm
Hãy tập làm một thung lũng êm đềm
Sâu thẳm, tĩnh im và rộng lượng.

Bởi quy luật ngàn đời vẫn luôn thịnh vượng:
Nơi nào đất trũng... nước sẽ tràn về.

26/11/2025