Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Miền Tây sông nước bỗng chìm trong u sầu,
Căn nhà gỗ dột nát ẩn mình giữa bóng tối sâu.
Ánh đèn dầu hắt hiu, vầng trăng soi le lói,
Mùi hương trầm thoang thoảng gợi muôn nỗi xót xa.
Phú oằn vai mang đồng lương thợ hồ ít ỏi,
Nợ nần chồng chất vì trót bước vào đường cờ bạc sai lầm.
Mẹ già bạo bệnh nhắm mắt lịm dật dờ,
Bởi nhà nghèo túng, chẳng đủ tiền chạy chữa lúc lâm nguy.
Thảo mang thai với một tâm trí chẳng bình yên,
Nỗi đau sẩy thai thuở trước hoá thành nỗi sợ triền miên.
Giữa cảnh cùng quẫn, thai nhi đối mặt vòng nguy hiểm,
Nàng nghe lời bà Tánh, thực hiện nghi thức thỉnh vong linh.
Lấy cớ giữ nhà, bảo vệ lấy giọt máu đào,
Thảo gọi hồn mẹ chồng về làm thực thể ngự góc ao.
Nghi lễ Mán, Mèo từ vùng thượng du Tây Bắc,
Nay giáng xuống miệt vườn, tạo u linh đầy ám ảnh bàng hoàng.
Nhưng thế lực góc tối nào đâu phải phép màu,
Ma Xó vùng lên, quay lại “đòi nợ” những đớn đau.
Lợi dụng tình thương và khát khao giải thoát,
Tà thuật cuốn con người vượt ranh giới đạo đức mỏng manh.
Chiếc quan tài đặt sừng sững giữa nhà ai oán,
Nhân quả xoay vần đè nát cõi nhân sinh.
Một phút mê muội nương nhờ thế lực vô hình,
Hoá gia đình nhỏ thành cơn ác mộng vỡ nát giữa đêm linh.
09/06/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.