Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại
Có phút nhìn nhau lúc xế chiều,
Kề bên gang tấc, dạ cô liêu.
Thịt xương dẫu hiện ngay tầm mắt,
Mà tựa mù khơi, cách vạn điều.
Chợt hiểu tình yêu cõi thực này,
Chưa từng trọn vẹn, xót xa thay!
Người thương - “khách thể” đầy giới hạn,
Ta bước vào yêu, nửa đoạ đày.
Một nửa vương sầu chuyện gạo tiền,
Bản thân sứt mẻ, chẳng y nguyên.
Dẫu người hoàn mỹ đời thường nhật,
Bình ngọc tình kia cũng vỡ liền.
Bất lực nên đành trốn mộng mơ,
Tâm tư mật thất dệt nên thơ.
“Một chiều tắt thở vòng môi khép”
Sống thác giao hoà, tuyệt đỉnh cơ!
Tình thật trớ trêu lại ảo huyền,
Gửi vào vô thực mối lương duyên.
Choàng lên người thực làn sương mỏng,
Ta đắm hình hư ảo giữa miền.
Ngón chân không vướng bụi trần gian,
Mắt biếc ngây thơ chẳng tính toan.
Biến ái tình thành tôn giáo lạ,
Cực đoan khốc liệt giữa trần hoàn.
Những mối tình si thác vị tình,
Là trò tâm thức mị nhân sinh.
Chỉ mượn xác phàm in ảo ảnh,
Họ yêu khao khát của riêng mình.
Tình thực suy cho cùng thoả hiệp,
Mà hồn khao khát bến mông lung.
Nhắm mắt cho tròn tình mộng ảo,
Để màng sương phủ nét bao dung.
Bởi lẽ đôi khi điều mộng ảo,
Là phao cứu rỗi trái tim côi.
Giữ hồn khỏi vũng bùn dung tục,
Lạc lõng trần gian lệ bớt rơi.
16/05/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.