Mưa thu
chầm chậm
chầm chậm rơi,
mái hiên gõ nhịp
lạnh se
mùi đất ẩm nồng thoang thoảng bay,
mưa
không vội vã.
một cái ôm nhẹ nhàng của không gian,
cuốn đi
những ngột ngạt
những ồn ào
thường nhật,
vị khách kì lạ của thời gian!
nắng chói chang mệt mỏi
mấy lo toan...
gột rửa
mọi cảnh vật sạch trong,
ngồi bên khung cửa
vệt nước
lăn
lăn
trên kính,
rì rào
bản nhạc không lời,
chùng xuống,
dịu lại,
cho phép mình sống chậm,
cho phép mình lười biếng,
thu vào góc quen
nhấp ngụm trà ấm
nghe thiên nhiên thơ mộng hát lời mưa,
mưa
đâu chỉ là thời tiết...
mưa
chiếc chìa khoá mở khoảng trời ký ức,
chiếc áo mưa mẹ che ngày thơ bé,
tiếng bước chân lội qua phố ngập,
và ai đó
cùng ta đứng dưới mái hiên xưa,
buồn sao?
một nỗi buồn mát rượi,
không u ám,
xoa dịu những thương đau,
rồi mưa tạnh,
nắng ấm vắt ngang trời,
cây lá xanh mướt tràn sức sống,
mọi gánh nặng, dông bão
rồi cũng qua...
bình yên
sẽ sáng trong trở lại.
17/09/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.