Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Mũi tên từ trong mơ đến hiện thực
Mơ là một cung tên căng đầy ánh sáng,
Vẽ nên đường chân trời rực rỡ, chói chang.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của đêm dài,
Một Ý Tưởng vươn vai, không chịu nằm yên mãi.
Nhưng thành công, hỡi ơi, không phải đích đến dễ dàng,
Nơi ấy, đá sỏi ken dày, chông gai cản đường.
Không có dấu chân kẻ lười biếng,
Lỗ Tấn đã nói,
Và lời ấy khắc sâu vào tâm khảm người đi tới.
Thực Hiện là dây cung siết chặt,
Đổi giấc ngủ êm đềm lấy những giọt mồ hôi.
Phải dùng Kỷ Luật làm ngón cái vững vàng,
Giữ mũi tên Nỗ Lực không run rẩy, lạc hướng.
Mũi tên kia mang theo sức nặng của Hy Sinh,
Vượt qua sự cám dỗ của chăn ấm nệm êm,
Không trì hoãn, không cho phép mình nghỉ ngơi quá lâu,
Biến khát khao thành động tác, thành tốc độ bay.
Khi cung đã buông, mũi tên Hành Động lao đi,
Xé toạc không khí mong manh của hoài nghi.
Nó không còn là hình bóng mơ hồ trong đầu,
Mà là một vệt dài, rực rỡ, phi thường.
Hiện thực là bia đỡ, kiên cố và chờ đợi,
Để chứng kiến Giấc Mơ cắm sâu, trọn vẹn.
Thành công không phải là phép màu từ trời ban,
Mà là Mũi Tên được bắn ra bằng chính đôi tay cần mẫn, không ngừng nghỉ.
12/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.