Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Những nhát cọ xếp chồng lên nhau như lớp phù sa của ký ức
Vẽ một chiều không gió
Mặt nước lặng thầm chở một vệt nắng vàng rơi
Hay là màu của lòng đất tự trào lên để sưởi ấm bóng gương đơn độc?
Con thuyền nhỏ neo mình bên bờ vắng
Không mái chèo, không người lái
Nó nằm đó như một dấu lặng trong bản nhạc của thời gian
Nghe hơi thở của bùn non và tiếng rễ cây lầm lũi xuyên vào lòng đất.
Bầu trời xám đục không làm cảnh vật u buồn
Nó chỉ làm bật lên những tán lá xanh xao xác
Và cái bóng cây cao gầy vươn thẳng
Như một chứng nhân của những mùa đi qua.
Có những ngày ta chỉ muốn là vệt màu ấy
Tan loãng vào mặt hồ, không cần hình hài rõ rệt
Chỉ cần được tĩnh tại giữa những gam màu trầm mặc
Mặc kệ ngoài kia là bão giông hay khói lửa điêu tàn.
Bức tranh không lời
Nhưng chở nặng những nỗi niềm không tên
Của một tâm hồn vừa đi qua những gập ghềnh
Để tìm về một bến đợi bình yên.
26/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.