Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Người trầm cảm chức năng cao
Nào đâu có triệu chứng rõ ràng.
Họ là người nhân viên
Vẫn rời giường đúng giờ mỗi sáng,
Vượt dòng kẹt xe đi làm chẳng muộn màng,
Và chưa từng rơi nước mắt giữa chốn đông người.
Họ là một người mẹ
Vẫn đi làm và vẹn tròn chỉ tiêu,
Vẫn rộn rã tổ chức sinh nhật cho con yêu,
Đưa đón con qua bao kỳ ngoại khoá,
Hiện diện đủ đầy trong họp mặt gia đình.
Họ thậm chí là điểm tựa kiên trinh,
Nơi cả nhà tựa vào khi mỏi mệt,
Là người đồng nghiệp, người bạn luôn cho lời khuyên thiết thực.
Họ thậm chí là người
Hay cười vang và dẫn dắt những cuộc vui.
Nhưng ẩn sâu trong lòng
Là nỗi bất an cuộn sóng,
Là khát khao phải bận rộn không ngừng.
Họ mang niềm tin vô hình:
Nếu bước chân thôi vội vã,
Điều không may sẽ chực chờ ập đến.
Họ gồng mình qua mỗi sớm mai lên,
Lo sợ rằng nếu một ngày dừng lại,
Những người đang vin vào bờ vai ấy
Sẽ chơi vơi, chẳng chống đỡ nổi mình.
Phần đông những người mắc bệnh
Đâu hay lòng mình đang mang thương tổn,
Đâu biết niềm vui đã bị tước đoạt tự bao giờ.
Và nếu chẳng có ánh sáng dẫn đường,
Họ sẽ trượt dài xuống vực sâu tăm tối,
Nơi nhịp sống đành quẩn quanh, ngưng trệ.
Hiểu thấu sớm một nỗi đau thầm lặng,
Sẽ giúp bạn nhận diện kịp thời,
Để tự bao dung, chăm sóc lấy chính mình,
Hay thương lấy người thân đang ôm ấp
Một lời cầu cứu không lời...
26/05/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.