Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Vui quá trớn thì đau đớn
Con đường nào cũng bắt đầu từ một bước chân
Bước đầu tiên, ta ngỡ là dạo chơi trên thảm cỏ
Nơi mật ngọt, ánh đèn và những lời buông lơi mời gọi
Ta đi vì tò mò,
Ta đi vì muốn quên,
Hay chỉ đơn giản vì thấy người ta đi, nên mình cũng bước?
“Con đường là do người đi mà thành”
Ta hăng hái phạt cỏ, rẽ lối vào rừng sâu hoan lạc
Tiếng nhạc át tiếng lòng,
Men say làm nhạt nhoà lằn ranh giới hạn
Ta cười ngạo nghễ:
“Chút nữa thôi, rồi quay lại mấy hồi!”
Nhưng cuộc vui như chiếc xe lao dốc đứt phanh
Càng trượt dài, tốc độ càng chóng mặt
Khi tiếng cười tắt lịm, chỉ còn tiếng gió rít qua tai
Ta giật mình ngoảnh lại...
... lối cũ đã rêu phong tự thuở nào.
Có những con đường đi vào rồi, lạc mãi ngàn năm
Không phải lạc giữa rừng, mà lạc trong chính tâm hồn rệu rã
Cái giá của phút giây “quá trớn” là nỗi đau dai dẳng
Là thân xác hao mòn, là ánh mắt người thân nguội lạnh
Là muốn quay đầu,
Nhưng đôi chân đã bị xích lại bởi chính những cơn mê.
Đường do mình tạo ra,
Nhưng ngục tù cũng do mình tự xây lấy
Vui thì ngắn, mà đêm đen thì dài vô tận
Đứng giữa ngã ba đường của hư vô và thực tại
Mới thấm thía nỗi đau của kẻ lạc lối...
... ngay trên chính con đường mình đã chọn đi.
28/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.