Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Vui quá trớn thì đau đớn
Ta đi và nhìn cuộc vui
Ghi lại hết
Bằng những gam màu rực rỡ nhất
Khi tiếng cụng ly át cả tiếng lòng
Khi đêm nay ngỡ như là vô tận.
Góc nhìn ấy lung linh huyền ảo
Nơi nụ cười được phóng đại gấp trăm lần
Ta thả mình trôi, trôi mãi, trôi xa
Quên mất đâu là bến, đâu là bờ
Chỉ thấy hào quang của khoảnh khắc tôn thờ cảm xúc.
Nhưng...
Ở một góc đa hình khác
Lăng kính bắt đầu nứt toác
Khi cuộc vui chạm đỉnh, cũng là lúc vực sâu mở miệng
Lời nói đùa hoá thành mũi dao găm
Cái vỗ vai thân tình hoá thành xô đẩy
Men say chiếm quyền, lý trí ngủ quên.
Ta ghi lại chính mình
Trong bộ dạng méo mó của một bức tranh trừu tượng
Vui quá độ, nên nỗi đau cũng bội phần
Những trần trụi ê chề phơi bày khi đèn vụt tắt
Tiếng cười tắt lịm, nhường chỗ cho khoảng lặng xót xa.
Góc đa hình giờ đây sắc lạnh
Cứa vào tim những vết xước vô hình
Mới hay,
Đỉnh cao của khoái lạc không phanh
Là khởi đầu của những ngày dài trượt dốc.
28/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.