Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:47, số lượt xem: 58

Đừng đem thước kẻ đo lòng thế gian!
Ta muốn hớp cả bầu trời đang chín,
Chẳng phải trắng đen, đời là môi mọng thắm,
Là mắt đa tình, là má đỏ hây hây.

Kìa xuân đến trong từng tia nắng gắt,
Màu của môi em - màu của rượu nồng!
Sao cứ bắt tâm hồn vào khuôn sắt?
Khi tim ta là một đoá phù dung.

Mặc kệ những pho kinh gầy guộc, cứng khô,
Những lý thuyết chỉ làm già cỗi tuổi...
Ta chỉ muốn yêu thôi, yêu đến tận cùng
Cái sắc diện muôn hình đang vẫy gọi!

Đời không đứng yên để ta ngồi giảng giải,
Nó là dòng nhựa chảy, cuộn trào dâng.
Hãy mở cửa lòng ra, cho màu sắc ùa vào
Để trái tim mềm... được cháy đến bâng khuâng.

18/04/2026