Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Nắng rũ bỏ lớp sương mù để tìm về lối cũ
Tiếng chim di cư trả lại bình yên cho cánh đồng xám
Chẳng còn ai trách móc những bước chân lạc lối giữa hư vinh.
Dòng thác đi qua, để lại phù sa và sự lặng im rợn ngợp
Mắt bão khép lại, ta nhặt nhạnh những mảnh vỡ của niềm tin
Vết sẹo thời gian rồi sẽ nở hoa, khi lòng người thôi nức nở.
Gấp lại tàn phai, ta thấy mình trong hơi thở của cỏ
Sau những chênh vênh, đất lại hiền như một lời ru
Mọi đớn đau rồi sẽ hoá mầm xanh, dưới mặt trời rực rỡ.
13/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.