Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Hơi đâu mà nghe những lời người ta nói
Ta bước đi trên con đường đá dăm
Giày đã mòn, mặt trời vẫn ở đỉnh đầu.
Có người đi qua, khẽ lắc đầu, thì thầm:
“Kia rồi, cái lối mòn đã cũ,
Sao chẳng tìm ngả rẽ mới lạ hơn?”
Ta mỉm cười, hay chẳng cười cũng được,
Hơi đâu mà nghe những lời người ta nói.
Họ vẽ nên bản đồ cho cuộc đời ta,
Đánh dấu đâu là An Toàn, đâu là Thành Công vang dội.
Họ bảo: “Phải làm thế này, phải nghĩ thế kia,
Con đường này mới ra tiền, ra danh vọng.
Kẻ khác đều đi, sao riêng mình lại đứng yên?”
Nhưng họ quên, bàn chân này là của ta,
Cảm nhận riêng về gai góc hay nhung lụa.
Đường của họ, là ràng buộc mà ta không chọn,
Là âm thanh vọng từ lồng kính cũ mèm.
Ta biết, tự do không phải là phá tung tất cả,
Mà là phút giây tự nhận ra
Mọi sự phán xét, mọi kỳ vọng, mọi khuôn vàng thước ngọc
Đều chỉ là lựa chọn của người khác,
Không hề có quyền năng gì trên tâm hồn ta.
Ta đứng lại, giữa đám đông ồn ã,
Mắt nhắm hờ, lọc đi hết thanh âm.
Bỏ ngoài tai những lời thúc giục, chê bai.
Chỉ lắng nghe tiếng đập của trái tim mình thôi:
Nó muốn gì? Nó cần bao nhiêu chân thật?
Khi tiếng nói bên trong đã đủ vang,
Thì tiếng gió ngoài kia, tiếng thị phi chợ búa
Chỉ là một điệu nhạc nền hờ hững,
Không thể lay chuyển bước chân đã tự lựa chọn.
Hơi đâu mà nghe.
Vì tai ta chỉ dành để nghe vũ trụ thở,
Và lắng nghe bản thân mình tự do ca hát.
12/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.