Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Rượu đổ xuống
nhuộm đỏ
nhoè nét vẽ
Bóng người say
đổ dài trên
vách nứt tường hoen
Nơi những đứa trẻ
học cách lớn lên
trong bóng tối không đèn
Họ ca tụng bình minh
bằng thứ ngôn từ
rực cháy
Bằng những đôi bàn tay
chưa từng chạm vào
bùn lầy, tro bụi
Bằng những nụ cười
lấp lánh
ánh kim cương
Phía bên kia
tấm rèm nhung
lộng lẫy
Là tiếng khóc nghẹn ngào
của đất mẹ
tổn thương
Khi những ngôi sao
trên vai họ
càng sáng
Thì những vì sao
trên trời càng
vụt tắt trong sương
30/05/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.