Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại
Mùa cũ tìm về trong gió bấc
Khăn len che kín mặt thơ ngây
Đồng chiều xám xịt màu sương khói
Dấu chân đi học ngỡ còn đây.
Bếp lửa mẹ nhen thơm mùi củi
Chị ngồi thao thức nhịp kim đan
Ổ rơm nồng đượm xua cơn lạnh
Ký ức bao năm chẳng thể tan.
Bến cũ bây giờ thành sông Lấp
Tiếng “đò” xa lắc tận hư không
Dẫu đời dâu bể bao thay đổi
Lửa ấm ngày xưa vẫn rực hồng.
Chẳng còn tiếng gọi vang bờ vắng
Chỉ thấy thời gian nhuộm tóc mây
Ta nhặt chút tình trong kỷ niệm
Gói vào đông lạnh để nồng say.
26/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.