Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại
Tháng Mười Một, gió heo may,
Về thăm trường cũ, hàng cây lặng thầm.
Nắng vàng rớt nhẹ hiên sân,
Nghe như tiếng giảng vọng ngân thuở nào.
Bụi thời gian lấm nếp áo,
Nhớ thương biết mấy làm sao cho vừa.
Lời xưa như vẫn còn chưa,
Phai màu mực tím, nắng mưa dãi dầu.
Lòng con khắc cốt ghi sâu:
“Công thầy biển rộng bao la,
Dạy con khôn lớn, bước qua tháng ngày.
Bao năm tóc bạc dần phai,
Lời thầy soi sáng tương lai rạng ngời.”
Bảng đen, phấn trắng, nụ cười,
Thầy như ngọn đuốc giữa đời bão giông.
Đêm thâu bên ngọn đèn chong,
Chấm từng trang vở, uốn dòng chữ nghiêng.
Lặng thầm một cõi thiêng liêng,
Làm người đưa lối, gác riêng nỗi niềm.
Để con có những êm đềm,
Vững vàng tri thức, đắp nền vinh quang.
Thầy là người lái đò ngang,
Chở bao thế hệ sang trang cuộc đời.
Dẫu cho vật đổi sao dời,
Tâm gương nhà giáo ngàn đời vẫn trong.
Hôm nay thoả nỗi chờ mong,
Kính dâng lên đoá hoa hồng ngát hương.
Tri ân gửi trọn tình thương,
Chúc thầy cô mãi, dặm trường bình an.
Tặng các thầy cô trường THCS L.T.T nhân ngày Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.