Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 17:49, số lượt xem: 32

Có bao giờ bạn quẩn quanh,
Nửa mơ nửa tỉnh mong manh hỡi lòng.
Phố phường rét mướt chiều đông,
Cô đơn ta lạc giữa vòng thực hư.
Lẻ loi gom chút tâm tư,
Thổi bong bóng mộng ảo hư ru mình.

Sâu xa khao khát ân tình,
Mong người sưởi ấm cõi mình lạnh tanh.
Gom từng ánh mắt lướt nhanh,
Gom dòng tin cụt mong manh hững hờ.
Qua lăng kính ảo giăng tơ,
Biến thành minh chứng tình thơ đậm đà.
Như ninh cơm hỏng người ta,
Thành nồi cháo lú xót xa tự tình.

Tưởng rằng anh trót thương mình,
Bày phô hỉ nộ trước nghìn người xem.
Thành trò giễu cợt lấm lem,
Chỉ mong đổi chút ngọt mềm tình ai.
Bóng xà phòng dưới nắng mai,
Càng tô rực rỡ càng sai mỏng manh.
Mỏng manh bóng vỡ tan tành,
Phũ phàng sự thật bức mành xé ra:

“Tình anh ảo giác do ta!“
Xước trầy kiêu hãnh xót xa ê chề.
Lủi sầu góc tối mân mê,
Vùng riêng ảo não tư bề ôm đau.
Đau đâu phải rớt nhịp cầu,
Mà do thiên hạ buông câu chê cười.
Xót xa tự giễu thói đời:
“Ngu thì chuốc lấy lệ rơi trái ngang!“

Lâu đài xây bãi cát vàng,
Sóng xô sụp đổ bàng hoàng trách ai?
Chút “ngu” là giá học bài,
Nhìn vào thực tế bi hài tỏ phân.
Lệ sầu rồi cũng khô dần,
Vết thương trên mặt sẽ phần lành da.

Bóng tan dẫu xót xa ta,
Về nơi mặt đất bao la an toàn.
Thà đau một giấc mộng tàn,
Hơn ôm huyễn hoặc muôn ngàn chênh vênh.
Qua mùa rét mướt buồn tênh,
Tự xoa tay ấm lênh đênh khép rồi.
Tình yêu chân thực trên đời,
Chẳng cần huyễn hoặc tự bồi đắp đâu!

24/05/2026