Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 24/11/2025 20:29, số lượt xem: 117

Giữa mênh mông một màu trắng đục
Trời và đất hoà làm một cõi hư vô
Không đường chân trời
Chẳng thấy lối về
Chỉ có sương mù ôm lấy đôi chân người lữ thứ.

Ngươi là ai?
Kẻ trốn chạy quá khứ hay người đi tìm định mệnh?
Chiếc nón tơi che khuất nửa gương mặt
Giấu đi ánh mắt nhìn đời
Là bi ai?
Lạnh lùng?
Hay mỏi mệt?
Chẳng ai hay, chỉ gió biết lời thầm thì.

Bóng đen tạc vào thinh không
Như vết mực rơi trên trang giấy trắng của thời gian
Cô độc.
Kiên định.
Tĩnh tại như tảng đá ngàn năm giữa dòng đời cuộn chảy.

Bên hông, song kiếm ngủ yên
Lưỡi thép sắc lạnh giấu mình trong vỏ gỗ
Đã uống bao nhiêu máu?
Đã gánh bao nhiêu ân oán giang hồ?
Giờ đây nặng trĩu như gánh nợ trần gian
Chưa thể buông, mà cũng chẳng muốn rút.

Cỏ dại rạp mình dưới chân
Xào xạc khúc ca của sự lụi tàn và tái sinh
Gió thổi qua vạt áo chùng bay phấp phới
Nhưng tâm người liệu có động như phong?
Hay lòng đã nguội lạnh tựa tro tàn bếp cũ?

Một bước chân ngập ngừng
Hay là phút giây thiền định trước cơn bão tố?
Phía trước là gì?
Là kẻ thù, là cố nhân, hay chỉ là khoảng không vô tận?

Người đứng đó,
Giữa ranh giới của sự sống và cái chết
Của sát phạt và từ bi
Của ồn ã nhân gian và sự tĩnh lặng vĩnh hằng.

Rồi mai này sương tan
Bóng hình kia sẽ tan biến vào mây khói
Chỉ còn lại truyền thuyết về một kẻ độc hành
Đi qua thế gian
Như một vệt xước dài trên bầu trời xám ngắt.

Chẳng cần tên gọi
Chẳng cần bia đá ghi danh
Chỉ cần kiếm còn bên người
Và tâm còn sáng giữa màn sương vây hãm.

24/11/2025