Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Vui quá trớn thì đau đớn
Ta xây lâu đài trên đỉnh cao phấn khích,
Tiếng cười vang làm vỡ cả thinh không.
Cứ ngỡ niềm vui là vĩnh cửu,
Quên mất rằng:
Cánh diều căng dây quá mức sẽ đứt,
Lửa cháy bùng quá độ sẽ tàn tro.
Cái “vui quá trớn” là cái bẫy ngọt ngào,
Ru ngủ tâm tư trong cơn say chếnh choáng.
Để khi tiệc tàn, đèn tắt, người thưa,
Sự trống rỗng ùa về ngột ngạt gấp ngàn lần.
Bởi đau khổ nằm ngay sau lưng cực lạc,
Như vực sâu chờ đợi dưới chân đèo.
Càng leo cao bằng đôi chân mê muội,
Cú ngã về sau càng buốt giá, cheo leo.
“Hạnh phúc hay đau khổ chỉ là cảm giác”,
Đến rồi đi như gió thoảng qua mành.
Nếu đừng khắc cốt ghi tâm niềm vui sướng,
Thì đâu nát lòng khi mộng vỡ tan tành?
Hãy tập nhìn niềm vui như người xem kịch,
Thấy nó đến, rực rỡ, rồi tàn phai.
Đừng bám chấp, đừng để tâm dính mắc,
Giữ lòng bình yên giữa những tiếng bi hài.
Để khi vui, ta không cười quá lớn,
Để khi đau, lệ chẳng ướt mi sầu.
Tâm tĩnh lặng quan sát dòng cảm xúc,
Mới thấy đời nhẹ tựa một hơi nâu.
28/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.