Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 22/10/2025 19:25, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 22/10/2025 19:31, số lượt xem: 209

Từng chùm,
từng chùm tím biếc như vỡ oà trong nắng.
Một màu tím mộng mơ,
thuỷ chung mà cũng thật kiên cường,
trải ra như một tấm thảm dệt nên từ ngàn vì sao nhỏ.

Kia chẳng phải là loài hoa của đồng nội,
của bờ dậu,
hay một góc vườn khiêm nhường nào đó sao?
Những đoá hoa không cầu kỳ,
không vương giả,
mà mang một vẻ đẹp mộc mạc đến nao lòng.
Mỗi bông hoa xoè ra những cánh mỏng manh,
đều tăm tắp,
ôm lấy tâm nhuỵ vàng rực như một mặt trời tí hon.
Chúng chen vai thích cánh,
quây quần bên nhau,
vươn những thân cành khẳng khiu mà dẻo dai lên không trung,
như muốn san sẻ cho nhau từng chút hơi ấm,
từng giọt sương mai.

Vẻ đẹp của chúng là vẻ đẹp của sự sum vầy,
của cộng đồng.
Không một bông hoa nào cố gắng đơn lẻ để trở nên nổi bật.
Chúng đẹp vì chúng ở bên nhau,
tạo nên một mảng màu rung động,
một sức sống lan toả.
Và kia,
một vị khách nhỏ
- chú ong thợ cần mẫn -
cũng đã tìm thấy bữa tiệc ngọt ngào của mình.
Sự hiện diện của chú ong như một nét chấm phá tinh tế,
khiến bức tranh tĩnh lặng bỗng cất lên bản nhạc của sự sống,
của sự giao thoa mật ngọt giữa đất trời.

Nhìn ngắm khóm hoa tím,
lòng người bỗng thấy bình yên đến lạ.
Giữa bao bộn bề,
xô bồ,
sắc tím giản dị ấy như một lời nhắc nhở dịu dàng:
vẻ đẹp không cần phải ồn ào,
hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được an nhiên bung nở hết mình,
như đoá hoa dại vô danh kia,
âm thầm dâng hiến cho đời chút hương sắc thuần khiết nhất.

18/10/2025