Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại
Giữa nền đêm thẳm mênh mang
Một đài sen trắng muốt màng vươn lên
Cánh hoa bung nở vẹn nguyên
Gương sen e ấp, dịu hiền nhuỵ vương.
Hương thơm lan toả muôn phương
Như xua tan hết sầu thương cõi trần.
Bên trên búp nõn vươn dần
Sắc hồng phơn phớt, ngại ngần hé môi.
Nụ hồng vươn tới rạng ngời
Chờ ngày nắng ấm gọi mời bung xoè.
Sen vươn từ chốn bùn le
Giữ lòng thanh khiết, chẳng e vẩn đục.
Thân ngay, dáng thẳng, an túc
Vượt qua tăm tối, gạn đục khơi trong.
Nhìn hoa thanh thản cõi lòng
Như lời nhắn gửi, ước mong an lành.
Gửi lời Chúc Phúc An Lành
Tâm hồn tự tại, nhẹ tênh ưu phiền.
Gửi thêm hai chữ Cát Tường
Mong cho vạn sự nẻo đường hanh thông.
Sen là biểu tượng tấm lòng
Từ bi, hỷ xả, mênh mông tình người.
Chúc ai ngắm cũng mỉm cười
An yên, may mắn, trọn đời thảnh thơi.
14/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.