Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại
Màn nhung đen thẫm bao la
Giữa trời ai vẽ đoá hoa rạng ngời?
Vầng trăng đơn độc chơi vơi
Toả lan ánh bạc muôn nơi dịu dàng.
Đêm thâu tĩnh lặng mênh mang
Ngước nhìn khuôn ngọc, ngỡ ngàng xuyến xao
Trăng treo lơ lửng trên cao
Sáng trong vằng vặc, chẳng sao sánh bì.
Rõ ràng từng vệt vân vi
Ngỡ như vết tích khắc ghi bụi trần
Chị Hằng, chú Cuội phân vân?
Gốc đa già cỗi nghìn năm vẫn chờ.
Trần gian chìm đắm mộng mơ
Riêng trăng thức trọn, thẫn thờ ngóng ai?
Trải qua năm rộng tháng dài
Tròn rồi lại khuyết, phôi phai dẫu là...
Mặc cho bão tố phong ba
Vẫn an nhiên đứng, hiền hoà soi chung
Mênh mông vũ trụ vô cùng
Chỉ mình trăng sáng, lạnh lùng mà kiêu.
Gửi vào gió chút tịch liêu
Gửi vào mây trắng những điều nhớ thương
Dẫu cho cách trở dặm trường
Nhìn trăng lại thấy con đường bình an.
Bóng đêm rồi sẽ lụi tàn
Chỉ còn ánh sáng ngập tràn tâm tư
Ngắm trăng, lòng nhẹ như ru
Bao nhiêu phiền muộn, mịt mù... tan đi.
07/12/2025
Đăng bởi phm_phúc vào 07/12/2025 22:11
Có 2 người thích
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 10/12/2025 20:32
Có 1 người thích
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.