Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Đến rồi đi
Nhân gian một thuở ghé chơi thôi
Tựa bóng mây bay lững thững trôi
Đến tựa sương mai bừng sáng sớm
Đi như nắng tắt phía chân đồi.
Hành trang chẳng gói gì to tát
Một túi hư không, một nụ cười
Nợ nần trả hết cho trần thế
Gánh nặng trên vai bỗng nhẹ vơi.
Dòng đời tấp nập người qua lại
Hợp tán thôi đành thuận tự nhiên
Tâm tịnh thì lòng không vướng bận
Gót trần thanh thản dạo đài sen.
14/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.