Ai cũng thế chỉ ta là đã khác
Kiếp nhân sinh chợt không nhận ra mình
chưa kịp biết cũng chưa kịp hiểu hết
mọi nẻo đời bỗng nhiên hoá u minh
Ta đương sống mà ngỡ như đã chết
Nên cô đơn lạc lối giữa dòng người
Cái xa xăm là tâm hồn ứa lạnh
Đôi khi ta thèm một tiếng ầu ơi.
Chưa kịp vui đã vụt tắt nụ cười
Sợ ngày nào ta chẳng còn là ta
Đời ảo ảnh như ánh trắng lừa dối
Bon chen mãi hoài biết đâu là nhà
Cớ sao Trời để cho đời nghiệt ngã
Cứ níu khổ đau đè nặng hai vai
Vừa mới lớn như thấy mình quá lớn
Để ôm những thương đau mệt mỏi đường dài…
Ai cũng tiến lên còn ta lùi lại
Buông bỏ chính mình, ganh đua, ước vọng
Chưa kịp thiết tha ngày qua kiếp sống
Đã mất ngày vui, đã tắt nụ cười…
Buồn vui chơi vơi....
5/8/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.