Có lẽ nào trong kiếp nhân sinh
Ta bỗng hoá thành kẻ vô tình
Phiêu du chốn hồng trần ảo ảnh
Thong dong cõi đời, chỉ thế thôi
Có lẽ nào ta khác ta rồi?
Chẳng còn như nguyên sơ thủa trước
giữa kiếp này ngổn ngang xuôi ngược
được - mất, đổi - thay cũng đôi lần
Chỉ là sống mà sao khó sống
Muốn an nhiên chẳng dễ bình yên
Muốn vui tươi mà sự đời nhiều chuyện
Cuốn mãi cũng đành, kệ nhiễu nhương
Ừ thì sống, thôi mặc thói thường
Cứ nơi cao, đích điểm ta hướng
Để tâm ta là biển trời trí lớn
Đâu kể bọt bèo, “dâu đậu bìm leo”
Nên ta nghĩ, mãi ta là thế
Dẫu đời người là nguồn cơn dâu bể
Chẳng ngăn nổi tâm hồn ta
Chẳng níu được bước chân ta
Chẳng làm ta thôi thức tỉnh
Chẳng thể nào
Để ngày mai là một trời bình minh
11/4/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.