Cố lên ta!
Mấy nẻo đời đã mỏi
Chuyện buồn vui
Rồi cũng thoảng qua thôi
Buông bỏ nhé cho nhẹ lòng đôi chút
Sẽ an nhiên dẫu còn lắm chênh vênh
Ta đã mệt
Đam mê giờ cùng kiệt
hồn chơi vơi giữa sương gió cuộc đời
hồn muốn buông thân xác còn níu đợi
cuốn quýt vào nhau
gánh vác thương đau
Ma trận đời vốn định
Ngay thuở thời sơ sinh
ta đến trong bước hành trình
vạn dặm...
Ta đã mệt
Ta run rẩy sợ sệt
Niềm tin tưởng là giáo điều chẳng khách quan
Đôi khi ta buộc chấp nhận mà không cần bằng chứng
Ta lúng túng điều nào là đúng?
Trước ngưỡng cửa vô minh
Trước cuộc đại thức tỉnh
Ta như thấy mình lạc lối giữ dòng đời
Chơi vơi...
Cố lên thôi.
Rồi tâm ta thấu tỏ
nên hơn thua ta bỏ
guồng đua tranh không vướng víu gót trần
sống chân thành, không hờn ghen, oán thán
chẳng dối lừa, chẳng bán bỏ lương tâm
đường ta đi giờ bình thản, âm thầm
Không ồn ào, không xôn xao, náo động
Ta lùi một bước cho biển trời cao rộng
tha thứ một chút cho lòng nhẹ nhàng hơn.
Cố lên thôi
căn cơ đời khó đoán
đôi khi rối loạn
Méo mó vô cùng
Đôi khi tiếc nuối
Chuyện thời sau cuối
Ta cũng mặc để sống đời đơn giản
Chuyện nhân gian ta chẳng quá nặng lòng
Hư không có ngày tay trắng hư không.
Trước tiếng chuông ngân đời còn đâu ước vọng
Buông sợi tơ trời
Ta rời cõi đời mới biết Thiên đường ở đâu xa xôi.
Cố lên thôi.
Mấy nẻo đời đã mỏi
Ý niệm cũng buông rồi
Lối cũ cũng xa rời
Ta gom về ta
Một khoảng trời riêng ta...
Ngày 19.6.2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.