Đêm buông dần, ôm lấy vai em buốt
Chút chua xót, nơi khoé mắt còn say
Cái âm ỉ, gặm nhắm hồn hoang hoải
Trách thân mình, sao lại vướng mộng chi?
Tay run, khẽ chạm đôi vệt gò má
Hôn mắt người, ả vỡ giọt phù du
Khối u hoài, vương giữa tầng mong mỏi
Thương người mấy, lòng càng tựa khói sương
Ngả vai người, lắng nghe nhịp thở dại
Vài phút hoang, em mong hồn tan biến
Trả lại mù sương, những mảnh nguyên sơ
Hỡi người ơi, xin hãy thương lấy mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.