Khi chết đi, cha chẳng để lại gì, cho con
Ngoài cái tên trên đầu cuốn sách
Cái tên, trong đêm dài bừng dậy
Vượt dốc cao và những khe sâu
Từ thuở cha ông đến tận đời con.
Tổ tiên ta vạn ngàn trên cành cây vắt vẻo
Dõi theo con tới khi con về với họ,
Mà cuốn sách này cho con, con ơi, là một bậc trèo.

Con hãy để sách chắc chắn đầu giường
Bởi đó là trang đầu tiên viết về con,
Của những nông nô mặc toàn da thú
Của những thịt xương kết lại trong cha.
Để giờ đây chúng ta đổi thay lần thứ nhất
Nhờ lưỡi cày làm bút và mực chảy ngầm trong đất
Tổ tiên ta tụ tập giữa bầy gia súc
Những giọt mồ hôi câm lặng năm tháng chảy dài
Cùng tiếng giục cừu đi mau
Cha tìm ra những từ thích hợp
Và những chiếc nồi cho thế hệ mai sau
Cùng mùi vị theo tháng năm chắt chiu.
Cha biến chúng thành tranh, thành thơ.
Những đồ bỏ đi, thành chồi cây, vương miện.
Cha phiêu diêu trong tĩnh lặng trời chiều
Nhưng vẫn phòng ngừa thứ quyền uy lặng lẽ.
Trong tay cha, tình thương và giận dữ
Cha trút vào lưỡi kiếm, vào lời nguyền rủa.
Cha lấy tro xương của tổ tiên mình
Đắp thành tượng Chúa trời nghiêm minh.
Ranh giới cao vời, hai thế giới vây quanh
Đỉnh chon von, bổn phận con vậy đó.

Nỗi đau của chúng ta lặng câm, nhức nhối
Dồn tụ thành chiếc vĩ cầm duy nhất
Chiếc vĩ cầm khi chơi
Lão chủ nghe xong lồng lên như bò chọc tiết
Từ mầm cây, rêu mốc và bùn lầy
Vẻ đẹp ta nổi lên cùng giá trị.
Chiếc roi trả thù trở về với chủ
Kiên nhẫn ngày đêm trừng phạt kẻ thù.
Lũ cháu con của tội ác ngàn đời
Được sinh ra từ những nhánh ngành xa lạ
Từ rừng sâu, chúng đi vào thế giới
Đến khi lớn lên, chúng trở thành mụn cóc.
Kết quả đớn đau của những tháng ngày.

Nằm thưỡn ra trên chiếc ghế da
Quí bà chịu nỗi đau đến từ cuốn sách
Con chữ bốc lửa, con chữ đã rèn xong.
Cuốn sách của ta, tất cả kết vào
Thành sắt đỏ đang tôi trong nước lạnh
Chẳng phải nghĩ đâu, vì cuốn sách này
Là ngôi nhà căm giận của tổ tiên ta.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)