Nắng thu loang loác bờ đê
Chiều thu Tuyênh huếch vụng về lời yêu
Vui gì bay bổng cánh diều
Hay gì sợi buộc mỗi chiều ngân nga
Nói ra thành nợ người ta
Nuốt vào thành nỗi xót xa cho mình
Ta đành quen với lặng thinh
Đêm về làm nhện buộc mình vào tơ
Nỗi niềm đem gói vào thơ
Buồn vui làm một giấc mơ riêng mình
Ai hay khôn dại với tình..
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.