Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trịnh Huy Trụ
Tôi đứng trong chiều
nhìn chiếc lá rơi
Một chiếc lá như trăm nghìn chiếc lá
Bứt khỏi cành nhẹ như hơi thở
Rơi trong chiều
rơi trong mắt tôi...
Xoè bàn tay nhặt chiếc lá rơi
Bao nhiêu tuổi lá trở về với cội?
Giọt nắng tiếc chi mà bối rối
Con chim tiếc chi mà líu cả trời...
Dẫu lá cây cũng có cuộc đời
Cũng vàng vọt, sau một thời lá thắm
Tôi ngước mắt, mắt nhoè bao số phận
Nẻo đường chiều ai nhặt tiếng ve
Và tự lòng
ngỡ lá hát
tôi nghe...
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.