Gió ơi gió nhớ trời đông
Nhớ ngày gió ấm, giữa rừng tuyết rơi.
Sóng lay chuyển đá bờ sông,
Chảy hoà vào biển, tàn vào gió xuân.
Tháng giêng lá nhớ, tương tư,
Vương màu dạ lý, nhớ mùi hoa sim.
Nắng sang gió ấm kéo về,
Mão đón Tết cổ, Thìn cùng nhau cày.
Tháng tư gió thổi hạ về,
Phượng hồng sắp nở, mùa hè học sinh.
Ngọ về thương lắm làng chài,
Thương người thi sĩ, gửi trọn cái tim.
Cùng một Thiên Chúa tuyên xưng,
Mùi qua nắng gắt, giữa rừng lá xanh.
Lá vàng rơi đầy sân cũ,
Thân sang giành lấy, trời vàng mùa thu.
Quế Nguyệt vùng đất thanh bình,
Chuông treo trước gió, khẽ ca khúc chiều.
Tuất sang cuối mùa lá rơi,
Một vườn hoa sữa, nửa rừng cúc thôi.
Mười một sinh thành của tôi,
Một người Công giáo, một người Việt Nam.
Tôi sinh ở trước mùa vọng,
Đón ngày sinh nở, đón mùa Giáng Sinh.
Mười hai đất lạnh gió lùa,
Hát mùa đông tới, lại về tháng giêng.
Thời gian gió thổi mây trôi,
Người thì ở lại, kẻ lại rời đi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.