Xưa nhớ tình,sáng nhớ duyên,
Vẫy tay hoạ hết, vùng trời lá xanh.
Đông qua khẽ lắm bốn mùa,
Bốn mùa thương lắm, bốn mùa đông sang.
Hoa sim đẫy rẫy trên đồi,
Tiêu điêu xơ xác, liệu còn đồi không?
Lời thề theo gió quấn quanh,
Tiếc linh hồn nhỏ, dần mờ theo mây.
Khói thuốc bên tay tàn rồi,
Liệu còn có nhớ, hay còn khóc than.
Dãy phố buồn tủi đường trơ,
Xe chạy xa mãi, chẳng hoài thương đau.
Hoen mi xác xơ tâm hồn,
Đến bên nơi ở, mãi nằm với hoa.
Hương tàn, Lư nhỏ của nàng,
Đắp mộ thân xác, có hai chúng mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.