Gió đông ấm áp cuối cùng
Thấy đôi én nhỏ, bay đều bên nhau
Trời khuya thay thế hoàng hôn
Có chàng thi sĩ, lấy mình viết thơ
Đêm đen gió gẩy tang tình
Chàng trai cất bút, cất lên câu hò
Hò sao nhớ lấy bí rồi
Bầu ơi bí nhớ, nhớ vườn ngày xưa
Bình minh lấy ánh bạc về
Có đàn gà gáy, có trời mờ mưa
Mưa to gió lớn trời buồn
Vệt mưa trên cửa, phố buồn hoẵng hiu
Thiên nhiên thay đổi mỗi ngày
Như ta thức giấc, còn lòng ngủ yên
Thiên địa thay áo lụa là
Như nàng sải bước, như cành thay hoa
Lá xanh chiếm trọn lá vàng
Lá rụng về cội, gió về biển xanh
Lá vàng khắc lại mùa thu
Nối đuôi đôi lứa, người cùng ngân nga
Đàn chim sải cánh bay đi
Mỗi phương, mỗi gió, tường thành cổ xưa
Ai hất những giọt lệ sầu?
Theo nhau Xuân chứng, đã qua bốn mùa
Đông Tây nhớ lắm duyên tình
Phận ta đứt gãy, cất lời nhớ thương
Thiệp Hồng liệu có còn đây
Liệu rằng anh nhớ, hay tìm mùa Xuân?.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.