Thơ thành viên » Trần Minh (Ngọc Linh) » Trang thơ thành viên » Tản mạn Xuân
Đào phai mai đỏ đang độ nở
Cành non tốt lá, cây sai hoa
Xúng xính xuân qua xuân cười khẽ
Đủng đỉnh xanh áo điểm sắc thoa.
Xa xa sương phủ giăng thanh thuỷ
Gần gần sáng tỏ nước non mờ
Ngẩn ngơ ba cõi trời đất thoải
Kia mây, đây núi nước trong trong
Ngắm hoạ sơn nét đỉnh tân bĩ
Nhìn cánh chim liệng sẻ làm đôi
Dập dìu bướm lượn thanh trời vá
Gió lại đo mây tẫn chỉ trời.
Lá vừa đương nhú tơ phủ kín
Trắng xoá tuyết sương ấp ngọc thanh
Hồng hồng bạc bạc âu là mệnh
Khứ mãi hồi liên ấy là duyên.
Ba bước bộ hành đường cứ rộng
Đi nhanh chóng vánh đến càng xa
Mờ mờ ánh toả đường giao lộ
Chậm chậm khẽ tới một nhành hoa.
Xôn xao tiếng vọng ai đấy nhớ
Thổn thức ngỡ như đất thu về
Mộng tưởng mộng ảo ngỡ mơ mộng
Nửa mộng nửa tỉnh nhớ đến ai?
Em non, kia đã đến nửa rồi
Em đợi, kia đã chờ từ lâu?
Ngỡ như chạm nhau là đã đủ
Kia đã nhẹ nhàng, biết đủ đâu?
Hồng san lâm bản ngỡ tiên về
Đàn xanh ba cõi gảy đàn tranh
Thi nhau đố được ai vấy thắng
Chỉ là mình em đánh thua em.
Nhớ ngày không đủ nhớ tới đêm
Tiếng trống giục giã lòng đã mỏi
Bừng tỉnh em nhớ
Tháng xuân thiên…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.