Thơ thành viên » Trần Minh (Ngọc Linh) » Trang thơ thành viên » Tản mạn Xuân
Sóng lâng lâng là là làn sương vãn
Như bóng ai bay thấp mấy tầng trời
Phủ dát bạc trắng phau màn sương trắng
Như chiếu mây trôi đáp về đắp thân ai?
Mờ nhạt quá gió sương mờ nhạt quá
Gắng nhìn vào cung cấm phủ rèm thưa
Nghe thanh mát luồn vào trong lộc biếc
Thấy người chưa? sao chẳng thấy người thưa?
Hạ sao xuống cùng liềm trăng sáng ấy
Bóng hình ai đang dần rõ hình ai?
Nhìn xem ấy đang giấc ngủ nằm chơi?
Có phải không nàng tiên đã về rồi?
Đắp chiếu sương, màn thanh, nằm trên lá
Hạt lăn tăn như mắt hé, giọt rơi,
Rỏ sương mát làm thơ cành thay lá
Làm xanh non chồi biếc với tình yêu
Cho chim non chút ấm áp tình yêu
Và thanh ngọt giọng ca trong leo lẻo
Làm thanh trời trong vắt với thời tươi
Và cho cả bình minh thêm rực rỡ
Cho hoàng hôn nhớ đến bóng tà chiều
Và hay không có đây tình anh nhớ.
Làm cho mây bỗng quấn quýt về trời
Để nửa đâu còn biết đây mà nhớ.
Cho lá xanh sợ phai mà găm cành
Để cho biết tình ai đang chan chứa.
Có nhớ không sóng tan lệ chia phôi
Nàng tiên đến gửi ai mà nhắc nhủ
Có người đang dành cả một xuân thời
Để mà nhớ, người ơi, mà đi vội.
Chớ có quên nàng tiên đã đến rồi
Nhắc để nhớ để mơ mà để biết
Lá găm cành biết đến mấy non xanh
Mây đâu biết gió đâu là của gió
Gió của ai, nhưng bất kể là ai
Gió phải theo mây như cây đừng xa lá
Chẳng biết đâu ra ngày ta xa
Nhưng biết đến ngày ta chẳng ở lại
Cùng với em với cái án lệ trần.
Anh biết không, người đã giết hồn em bằng mật ngọt
Người đã bóp chết em bằng ảo giác
Người đã siết chết em bằng hy vọng
Và người đã trói em lại cùng khát bể non sông
Người biết không, đã chặt em thành trăm khúc tình sầu
Để em biết chỉ là còn sương gió
Làn sương mát trong như tờ lá ngọc
Nhưng vì ai lá ngọc vỡ mất rồi.
Em không biết, nhưng dĩ nhiên là biết
Anh ơi anh, anh giết chết nó rồi
Anh găm nó vào sâu cùng đá tảng
Anh bóp nó thành trăm nghìn bụi cát
Anh ném nó như lia một mảnh tan nát
Và anh vứt nó đi như anh đã thử rồi
Anh nhìn vào làn sương đang trói em
Đấy đâu phải cô tiên đang nằm nghỉ
Là em đang rũ mình mà nằm khóc
Một hạt bụi êm đã nuốt lấy trái tim em.
Gom hết lại những hạt bụi xanh lấp lánh ấy
Kết tinh em lớp chăn dạ đắp chiều
Người chê trách làn sương mong manh thế
Có biết đâu e m tan nát tình yêu…
Từng hạt châu, em xâu từng mũi chỉ
Chỉ để anh biết rằng tình em đau
Nhưng đâu mong manh đến vậy…
Dù em đau, nhưng em vẫn làm đấy
Dù em đau, em vẫn đã đến mà tìm
Dù em đau, em vẫn đến gõ cửa
Dù em đau, em cũng đã thử lòng
Dù em đau, em cũng đã không nghĩ đến anh
Một lưỡi liềm chân phương.
Bồng bềnh quá, ấm êm và đẹp quá
Mãi vậy thôi một lớp bạc làm đôi
Sáng tinh mơ chiếu phai tàn độ nửa
Gió tiên ơi gấp chăn về, lại thôi!
Ngày 31/01/2026, một đêm nhớ người thương...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.