Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vanachi vào 06/08/2025 18:27

Người goá phụ lần đêm ra bãi biển
Nơi chị thường đẩy mạn thuyền tiễn chồng ra khơi
Nơi không thấy cánh buồm trở về như lời anh hẹn
Khi cơn bão mang nỗi đau ập xuống cuộc đời

Giá biển đừng quá mênh mông, sâu thẳm, xa vời
Giá bước chân không phải dừng lại bên mép nước
Anh đang nằm ở đâu, làm sao chị tìm đến được
Anh đừng mãi một mình như đèn chài ẩn hiện suốt đêm khuya

Giá biển trả về cho chị chút gì đó dưới chân đê
Một chút gì đó của anh dù chỉ là ván thuyền, mảnh lưới
Biển đã trao tặng chị chàng trai nồng nàn và rắn rỏi
Sao bây giờ biển lại lấy đi?

Những bạn chài của anh vẫn giong buồm, thả lưới ngoài kia
Rồi chiều tối neo thuyền vào niềm vui sum họp
Con sóng kiên trì dạt vào bờ lời thì thầm đau xót
Để đêm đêm chị không phải nói chuyện một mình…

Chị chẳng muốn tin trên đời có đá Vọng phu
Chẳng muốn hát câu ca người ta vẫn hát
Chẳng muốn tin biển mặn như nước mắt
Sao anh chưa trở về… dù chỉ chốc lát thôi!

Con trai anh đã ngủ say rồi!
Anh hãy ru bằng lời của gió nồm, lời của tôm của cá
Anh hãy ru bằng lời của mênh mông biển cả
Để mai sau con sẽ yêu trời nước máu thịt đời mình.

Có thể rồi đây trời mãi mãi yên bình
Nhưng trận bão trong lòng chị vẫn còn xô ra biển
Con sóng như nấm mồ đêm đêm cứ muốn nhoài vào người goá phụ
Mà chị chẳng thể nào ôm và giữ lại được bao giờ!...


2000

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]