Thơ thành viên » Trần Hoài Anh » Trang thơ thành viên » Tình cảm gia đình
Tấm tre nghiêng ngả bên đầm,
Nắng loang, bóng tả tháng năm yên bình.
Ầu ơi!...quen lắm khung hình,
Chiếu nằm sáng tối, âm tình thân thương.
Cùng tôi, lá tựa bên tường,
Về nơi gần gũi, lại dường xa xăm.
Nhìn về hướng cổng bóng dâm,
Ngày qua sấu lặng âm thầm dõi theo.
Kìa ai! Bé tẻo, bé teo!
Hồn nhiên say giấc trên eo của người.
Xa hơn nơi nắng mỉm cười,
Trước nhà, đôi mít trọc trời tán vươn.
Dáng em lô nghịch trong vườn,
Hỏi người phơi áo, tình thương là gì?
Ân cần người đáp là khi,
Dưới gốc nhãn hạ, gió phì ngủ trưa.
Chân trời chầm chậm khép thưa,
Đèn xe vội vã trời mưa láng đường.
Mờ mờ cơm trắng thoảng hương,
Hồng xiêm một góc ửng ương bập bùng.
Dậy lên một áng thơm nừng,
Muống xào tỏi trắng, muối vừng, thịt rang.
Một giường ấm cúng khít khăng,
Chiếu nằm, những sợi dọc ngang bện bền.
Ban mai khẽ láy mi trên,
Như vừa mới gọi cảnh quen xưa mờ.
Bài thơ được viết vào mùng 3 tháng 1 năm 2026, sau khi người viết kết thúc kỳ nghỉ tết dương lịch và quay trở lại giảng đường đại học.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.