Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
1 người thích
Từ khoá: đất nước (62) nhà giáo (6) nhà nông (1) quê hương (73) trồng người (1)
Đăng ngày 16/02/2026 12:40, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Trần Hoài Anh vào 20/02/2026 21:10, số lượt xem: 243

Một nền lúa nước ngàn đời,
Một nền văn hoá trồng người mai sau.
Sương dày phủ mái ruộng màu,
Ươm mầm con chữ, đẹp giàu nước non.

Trĩu vàng sợi dệt núi sông,
Người ươm mầm sống dưỡng lòng quê hương.
Sương xuân toả trắng ruộng trường,
Chải phơ mái mướt sắc vương tháng ngày.
Ruộng xanh, bờ đất, bàn tay,
Đưa lên, đặt xuống nhịp xoay mượt mà.
Cánh cò bay lả bay la,
Từ nơi đô thị thẳng ra cánh đồng.
Mang theo câu chuyện tấm lòng,
Bão giông nắng hạn, ước mong rộ vàng.
Từ khi hạt nảy trên sàng,
Rồi khi bát ngát cuộn ngàn vi vu.
Cánh cò trong lời hát ru,
Nuôi hồn cốm sữa tiếp thu đất trời.
Bếp hồng ấm dạ mảnh đời,
Biết rằng mùa gặt nơi nơi vẹn tròn.
Đẹp sao một tấm lòng son,
Dãi dầu, chăm chút, yêu muôn xanh ngời.

Phù sa sông nước truyền thời,
Đi cùng văn hoá dưỡng đời xuân sau.
Phấn vôi điểm mái bạc đầu,
Nên hình con chữ bắc cầu trời sao.
Bảng xanh chắp cánh ước ao,
Tấm gương di sản công lao ông bà.
Đi lên, thế hệ vươn xa,
Học hành, lao động, giao hoà bốn phương.
Hạt vàng xuôi hướng biển Đông,
Cùng đi gắn kết tấm lòng nhân gian.
Thoả tình nhà giáo, nông dân,
Ruộng đồng tăm tắp, bảng xanh ngay hàng.

Bài thơ được sáng tác vào ngày 15 tháng 2 tại Phủ Lý, Hà Nam sau xác nhập.